K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

cs những đứa con trai như thần kinh nhưng cx cs những đứa rất tốt! Nhưng đa phần là mấy thằng thần kinh

13 tháng 12 2019

ghét của nào trời trao của ấy,kkk

– Lời nói đầuĐây là câu chuyện đầu tiên mà tôi sáng tácTrên thế giới này, song song giữa thực tại, luôn tồn tại một thế giới tâm linh huyền bí, một thế giới vô hình mà đối với con người còn là một ẩn sốCâu chuyện kể về cô gái tên Bảo Nhi cơ duyên khai nhãn Âm Dương sau vụ tại nạn thập tử nhất sinh, và diễn biến cuộc đời cô sẽ ra sao? Và hành trình giúp đỡ những oan...
Đọc tiếp

– Lời nói đầu
Đây là câu chuyện đầu tiên mà tôi sáng tác
Trên thế giới này, song song giữa thực tại, luôn tồn tại một thế giới tâm linh huyền bí, một thế giới vô hình mà đối với con người còn là một ẩn số
Câu chuyện kể về cô gái tên Bảo Nhi cơ duyên khai nhãn Âm Dương sau vụ tại nạn thập tử nhất sinh, và diễn biến cuộc đời cô sẽ ra sao? Và hành trình giúp đỡ những oan hồn được siêu thoát, đằng sau mỗi oan hồn tội nghiệp là một câu chuyện bi thương khiến ta đáng phải suy ngẫm… tuy nhiên song song những oan hồn thiện lành, thì vẫn có những oan hồn giận dữ…
Tôi xin phép được hóa thân vào cô gái Bảo Nhi, và sẽ kể cho các bạn nghe về cuộc đời của tôi.
***
Chương 1- Khai Nhãn

Mẹ tôi nghe thấy tiếng động lạ ở ngoài sân, bà vội vàng chạy ra xem thì hốt hoảng khi thấy tôi đang nằm dưới đất, đầu bị va chạm, máu me tuôn ra ướt trán và chảy dài trên gương mặt xinh xắn của tôi…

Nhi! Nhi ơi… trời ơi, chết con tôi rồi trời ơi, Nhi ơi tỉnh dậy con ơi, ông ơi! Ông ơi… con nó bị té cầu thang đầu chảy máu quá trời nè ông ơi… chết con tôi rồi trời ơi…
Mẹ tôi ôm tôi vào lòng, gào khóc thãm thiết, cảnh vật xế chiều càng thêm ảm đạm, phũ lên bầu không khí não nề, ngay tại chính ngôi nhà thân thương của tôi…
Đầu óc tôi quay cuồng, chỉ còn nghe vang vọng tiếng của mẹ, âm thanh càng lúc càng nhỏ lại, mắt tôi bắt đầu tối sầm không còn thấy rõ xung quanh, lúc đó tôi không còn cảm nhận được cơ thể của mình nữa, mọi thứ nhẹ tựa lông hồng và rồi tôi chìm dần vào trong cơn hôn mê…

📷

* * *

Tôi đang ở đâu đây? Chẳng phải đây là con đường lộ lớn mà tôi thường chở mẹ đi chợ mỗi ngày sao? Nhưng sao lạ quá, trên đường không có lấy một chiếc xe, những căn nhà lưa thưa ven đường cũng khôg thấy một bóng người, cây cỏ xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, không một chút bị giao động bởi gió, hình như giờ này là chiều rồi chăng? Cảnh vật xa xăm mơ hồ, bầu trời toát lên một màu đỏ cam rực rỡ phũ dài phía xa xa tận chân trời thật huyền ảo…

Chị ơi, chị ơi, em cho chị cái này nè hihihii…

Tôi giật mình bởi tiếng gọi, xoay người nhìn lại thì thấy bé gái chạc tám tuổi, cặp mắt long lanh, toát lên vẻ thông minh lanh lợi, có nước da màu ngâm đen khỏe mạnh, đang nắm hờ một thứ gì đó, chìa tay về phía tôi…

– Ủa em là ai? Em tên gì? Nhà em ở đâu đây?
Tôi quay sang cất tiếng dọ hỏi cô bé
Dạ em tên Sen, nhà em gần đây ạ…
Cô bé nhanh nhẹn trả lời, rồi nài nỉ tôi xòe tay ra nhận một thứ gì đó rất bí ẩn
Chị xòe tay ra đi, xòe tay ra đi, em cho chị cái này nè hihi hihii…

– Em tên Sen sao? Tên nge quen quen…
Quả thật tên cô bé nghe rất quen, hình như đã gặp hay đã từng nghe qua rồi, chỉ là nhất thời tôi không thể nhớ được
Nhìn cô bé có vẻ tinh ranh, tôi miễn cưỡng xòe tay ra rồi nói
– Cái gì đây? Định cho tôi cái gì đây hả?

Dạ nè chị… ăn đi… ăn đi… chị ăn đi… hi hi hi hi hi ăn đi… hi hi hi…

Tôi cảm thấy trên tay cái gì đó ương ướt, nhơn nhớt, tôi nhìn kĩ lại thì kinh hãi khi thấy một con mắt đang nhoe nhoét máu trên tay, nói đúng hơn là con mắt người, con mắt đó còn xoay lại nhìn tôi, tôi hốt hoảng la lên rồi vội vã vứt đi thứ trên tay mình rồi quay sang nhìn cô bé, thì kinh hoàng khi thấy gương mặt cô bé trở nên biến dạng mặt mài be bết máu, nửa bên đầu và khuôn mặt bị bẹp, móp méo, lòi hẳn một con mắt ra ngoài, còn dính lại treo lủng lẳng đung đưa trên hốc mắt, tôi quá sợ hãi té bật về phía sau, hai chân đạp lùi trong sự hoảng loạn, miệng hét lớn, quá khiếp sợ nên đôi chân tôi không còn sức lực để đứng dậy mà bỏ chạy, tôi chỉ biết nhắm nghiền đôi mắt lại, nhưng bên tai vẫn còn tiếng cười khoái chí vang vẳng của cô bé, giọng cười lanh lảnh, vang vang rồi nhỏ dần, nhỏ dần rồi tắt hẳn… nhưng vì quá sợ hãi nên tôi không dám mở mắt ra…

Lúc này tôi mới chợt nhớ ra là vào khoảng một năm về trước có một cô bé tên Sen, ở trên quốc lộ chết do tai nạn xe, đúng hơn là bị xe tải cán chết, cô bé này rất ngoan và giỏi, thường xuyên giúp đỡ mẹ, hằng ngày cô bé trông coi bán tạp hóa, có cả xe nước mía, mình ngày xưa cũng có hay ghé mua nước mía nhiều lần, nghe kể là bé chạy sang lộ đi đổi tiền lẻ để thói cho khách, trong lúc ùa chạy về gần đến nơi thì tiền trên tay bị gió thổi bay ra lộ, cô bé vội vã quay ngược trở lại nhặt lượm thì đúng lúc đó có chiếc xe tải lao đến và xảy ra tai nạn, khi chết hàng xóm gần đó và đặt biệt là gia đình bé rất tiếc thương và tội nghiệp, vụ này nổi lắm, cô bé mang tên của một loài hoa rất dễ nhớ nên tôi ấn tượng mãi, Sen…

* * *

* * *

Này cháu ơi, cháu ơi..

Tôi mở mắt ti hí ra thì thấy một bà lão, trông bà khoảng ngoài bảy mươi, nhưng trông rất minh mẫn và khỏe mạnh, gương mặt rất hiền hậu, tôi liền nói, bà ơi, con vừa gặp ma, là cô bé tên Sen, mà khoảng một năm trước đã chết do tai nạn xe trên đường lộ lớn…

Bà lão mỉm cười cùng với đôi mắt trìu mến rồi nói

– Thật vậy sao? Vậy cô bé đó đâu hả cháu?

Tôi định giơ tay chỉ trỏ thì chợt nhận ra cảnh vật xung quanh mình đã thay đổi, hình như tôi đang ngồi trong một con hẻm, hai bên tường cao, tôi hướng mắt nhìn ra đầu hẻm thì thấy xa xăm mơ hồ, ngước lên trời thì thấy bầu trời không khác lúc nảy, cũng một màu đỏ cam rực rỡ xa xăm ảo mộng, tuyệt nhiên không một động tĩnh, hay âm thanh gì xung quanh đây cả, mọi thứ đều tĩnh lặng, tôi quay sang hỏi bà lão

– Bà ơi Cháu đang ở đâu vậy bà?

Bà lão từ tốn trả lời

– Cháu đang ở trong con hẻm mà ngày xưa cháu hay đi học ngang qua đây, cháu đã quên rồi sao?

– Tôi đáo mắt nhìn lại xung quanh, nhìn lại con đường trong hẻm, quả đúng là con hẻm này, mà thuở xưa tôi đi học, thường đi đường tắt rồi bọc qua con hẻm này mà đến trường, Tôi ngạc nhiên quay sang hỏi bà lão

– Dạ đúng rồi, cháu nhớ rồi, chính là con hẻm này, nhưng sao bà lại biết?

– Bởi vì bà đã ở đây từ thuở đó đến tận bây giờ, và thấy cháu thường đi học ngang qua nơi này.
Bà lão nhẹ nhàng trả lời thật ân cần
Thuở đó? Tôi bắt đầu run sợ

Thuở đó chẳng phải cách đây khoảng mười hai năm rồi sao?

Bà… bà… bao… bao nhiêu tuổi rồi ạ?

Bà lão ân cần trả lời

– Nếu bà còn sống thì năm nay bà đã tám mươi bảy tuổi rồi cháu ạ…

Tôi lắp bắp đáp trong sợ hãi

– Còn… còn sống? Như vậy chẳng lẻ bà đã chết rồi sao?

Vẫn ánh mắt hiền hậu bà lão nhẹ nhàng nói

– Phải, bà đã chết rồi, bà đã chết ở đây hơn mười sáu năm về trước, khi đó bà chết bỏ lại vợ chồng thằng Hai, thằng Út, với hai đứa cháu nội, đứa cháu gái lớn khi đó mười bốn tuổi còn thằng cháu trai chỉ mới tám tuổi bây giờ thì nó đã lớn rồi, cũng trạc tuổi cháu hiện giờ..

Vừa nảy cháu cũng nói đã gặp ma, vậy cháu có sợ ma không? Và cháu có sợ bà không?

Tuy rất sợ, nhưng thấy bà ăn nói từ tốn với đôi mắt hiền diệu trìu mến, nên tôi cố lấy lại bĩnh rồi đáp:

– Dạ quả thật là cháu rất sợ, nhưng… nhưng trông bà không đáng sợ so với cô bé cháu vừa gặp khi nảy.

Mà… mà tại sao cháu lại thấy được người đã chết chứ?

Bà lão từ tốn trả lời:

– Bởi vì cháu đang được sở hữu con mắt thứ ba, con mắt âm dương ở ngay giữa chán của cháu..

Tôi tự nhũ

– Con mắt thứ ba sao? Rồi tôi đưa tay lên sờ vào giữa trán thì quả thật có cái gì đó nhô nhô ngự ngay giữa trán của mình, nhưng khi nào chứ? Từ lúc nào mà mình có được con mắt thứ ba này…

– Bà rất mong cháu sẽ dùng con mắt này để giúp đỡ nhiều oan hồn uẩn khúc, có di nguyện lúc họ còn sống họ chưa thể thực hiện được, nên khi chết họ vẫn chưa thể được siêu thoát…
Tôi chăm chú lắng nghe lời bà lão nói, bà nói rằng hồn ma rất hay, họ có thể cảm nhận được người có thể giúp được họ và thông linh với người đó qua giấc mơ nếu người đó ở có tâm linh mạnh mẽ, những oan hồn càng gần thì thông linh càng mãnh liệt và rõ ràng hơn, và cần phải liên kết kí ức giữa linh hồn đó với người giúp được họ, chính vì vậy bà ấy mới có thể thông linh đến tôi…
Bà ấy còn có một tâm nguyện chưa hoàn thành, và mong tôi có thể giúp bà, rằng tìm đến một căn nhà ở cuối con hẻm này, sau đó đi về phía tay trái, căn nhà mà có cây bồ đề to lớn phía sau, đến đó để tìm người cháu nội của bà ấy tên là Trác, bà nhờ tôi chuyển lời nói với cậu trai tên Trác là bà có cất giấu hơn bảy lượng vàng để trong cái hộp gỗ sưa đỏ, được chôn ở dưới gốc cây bồ đề sau nhà, số vàng mà bà lão đã chất chiêu gom góp cả đời, vốn dĩ là bà đợi tới ngày tổ chức đám cưới của thằng út rồi bà mang ra rồi chia hết cho hai anh em nó để có số vốn để làm ăn, nhưng ông trời trớ trêu, đời người nghiệt ngã, còn không đầy hai tháng nữa là ngày tổ chức đám cưới thằng út diễn ra, cớ vậy mà bà không thể đợi được đến ngày ấy
Rồi bà lão tha thiết cầu xin tôi
– Xin cháu hãy hứa là sẽ giúp bà hoàn thành di nguyện này, nhắn với thằng Trác, nếu lấy được số vàng thì hãy chia cho cậu út của nó một nửa để có vốn làm ăn, xoay sở cuộc sống, cháu hứa đi, hãy hứa với bà…

Tôi cảm động khi nghe bà kể rồi nhận lời
– Dạ cháu hứa… cháu hứa mà… cháu sẽ giúp bà hoàn thành tâm nguyện… bà yên tâm, cháu sẽ hứa…

* * *

* * *

Nhi Con tỉnh rồi hả con… trời ơi ông ơi…

Con Nhi nó tỉnh rồi ông ơi…

Bác sĩ ơi… con bé tỉnh rồi…

Tôi vừa nghe được tiếng nó mớ sảng, thấy tay nó cử động rồi nè, trời ơi mừng quá ông ơi..

Nhi! Con tỉnh rồi hả con?

Tiếng mẹ tôi gọi, khiến tôi thức giấc, hóa ra từ nảy đến giờ chỉ là mơ thôi sao? Tôi tự hỏi bản thân rồi cố mở to đôi mắt, nheo mãi tôi mới có thể mở to mắt mà ngắm nhìn xung quanh…

Tôi thấy mẹ tôi đang ở cạnh bên tôi hai tay nắm bàn tay tôi, thấy cha tôi đứng phía sau lưng mẹ, đang hướng mắt nhìn tôi, đôi mắt ông rươm rướm nước mắt, đang lưng tròng bộc lộ rõ sự vui mừng…

Thì ra tôi hiện đang nằm ở bệnh viện

Tôi giơ một tay sờ lên đầu thấy mình đang được băng bó, lúc này đầu tôi vẫn còn đau nhức ê ẩm…

Tôi hỏi mẹ:

– Mẹ, Con bị sao vậy mẹ?

Mẹ tôi sốt sắng, nói lên điều trong lòng:

– Trời ơi, mày tỉnh rồi, mẹ mừng quá, mày làm mẹ lo muốn chết, đã ba ngày nay mẹ cứ thấp thỏm lo cho mày, mày thì hôn mê suốt, mẹ còn tưởng mày đi luôn bỏ mẹ rồi..

Nói xong, mẹ tôi khóc nức nở, rồi mẹ nói tiếp:

– Mẹ đã nói rồi, cái nốc nhà bị mưa dột, hỏng thẳng để cha bây về ổng sửa, con gái con lứa mà bắt thang leo lên đó rồi té, làm mẹ sợ hết hồn hết vía, cũng may đúng lúc mày vừa té xuống thì cha bây cũng vừa về tới cổng, ổng bế mày chở lên bệnh viện, chứ không thôi mẹ cũng không biết phải làm sao..

Nói xong mẹ tôi vén áo lên lao nước mắt… đúng lúc đó thì bác sĩ cũng đến…

Mẹ tôi phở phào rồi nói

– Thôi con mới tỉnh dậy, để mẹ pha cho ly sữa uống xong rồi nằm ngủ một giấc cho khỏe nha con, nói xong mẹ tôi lật đật quay đi…

Tôi nhìn bóng dáng của mẹ và cha, bổng thấy mình thật may mắn và hạnh phúc…

Một thứ cảm giác ấm áp, giúp tôi tràn đầy sự vui sướng, chợt giọt nước mắt khẽ tuôn xuống, ấm nồng trên má, rồi phát giác, tôi tự mỉm cười..

0
4 tháng 12 2021

xàm =)

26 tháng 12 2018

cho 1 like cho 1 bl

bn viết hay quá

20 tháng 8 2019

Nghe nè:)

Thứ nhất, đừng gọi anh tao là THẰNG

Thứ hai, mày ghét chuyện mày, viết lên đây làm l gì

Thứ 3, hủy mẹ nó nhóm cút ra khỏi nhóm:))

ĐỪNG CHỬI ANH TAO KHI MÀY CHƯA BẰNG MỘT SỢI TÓC CỦA ANH TAO, MÀY LÀ AI MÀ GỌI ANH TAO LÀ THẰNG, ĐẾCH CÓ QUYỀN ĐÂU:))))

xin chào, tao tự giới thiệu tao là Ngân.Và mày cũng nghe nè:

1: mày ko cs quyền gì để chửi em gái tao

2: anh em mày cũng chưa bằng một sợi tóc của nó nên cũng đếch có quyền chửi em tao

3: mày đuổi chị em tao ra thì mày lôi chị em tao vào làm ell gì?

EM TAO BẢO NS GHÉT ANH TRAI MÀY CHỨ NS CHỬI MÀY À? MUỐN CHỬI NGƯỜI KHÁC CHỈ VỚI MỘT BÀI POST THÌ VIỆC ĐẦU TIÊN, MÀY PHẢI HIỂU BẢI POST ĐÓ. NS ELL CHỬI ANH MÀY ĐÂU NÊN MÀY NGẬM NGAY MÕM CHÓ LẠI. RÕ CHƯA

Phần 2 :Cả bọn : Đi đi!Thảo Nguyên : Ố hố hố...Quỳnh Anh mê trai ngồi sát nách Minh Quốc kìa.Cả bọn : CÁI GÌ???????????Quỳnh Anh : Ăn đấm giờ!Tôi : Xời ơi...Khôi Nguyên và Hùng Nguyên giành giựt bà Thảo Nguyên đã đi đến đâu rùi?Khôi ( Nguyên ) : Dám chọc chế à?Tôi: Dám chứ! Gan to mà!Khôi : ĐỨNG LẠI!!!!!!!!!!!Vũ : Be...e...e...eCả bọn : TRỜI ƠI!!! GIỐNG Y CON BÊ THIỆT KÌA.Minh Quốc : Nói nè...
Đọc tiếp

Phần 2 :

Cả bọn : Đi đi!

Thảo Nguyên : Ố hố hố...Quỳnh Anh mê trai ngồi sát nách Minh Quốc kìa.

Cả bọn : CÁI GÌ???????????

Quỳnh Anh : Ăn đấm giờ!

Tôi : Xời ơi...Khôi Nguyên và Hùng Nguyên giành giựt bà Thảo Nguyên đã đi đến đâu rùi?

Khôi ( Nguyên ) : Dám chọc chế à?

Tôi: Dám chứ! Gan to mà!

Khôi : ĐỨNG LẠI!!!!!!!!!!!

Vũ : Be...e...e...e

Cả bọn : TRỜI ƠI!!! GIỐNG Y CON BÊ THIỆT KÌA.

Minh Quốc : Nói nè nói nè...

Thì thầm thì thụt...

KHôi : Trời! Ông Minh Quốc hôn ông Vũ kìa!

Cả bọn : A HA HA HA HA!!!

Minh Quốc : Đâu ra!!! ĐẬU XANH RAU MUỐNG.

A HA HA HA HA...

* Vút *

Thủy : MÁ NÓ HẾT HỒN,CÁI XE NÀY!

Chuyến 3 tiếp tục...

Thủy : Y da...

Thầy : Còn thừa chỗ kìa,đứa nào ngồi đi! Thôi Minh Quốc ngồi đi!

Thủy : CÁI GIỀ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

quỳnh Anh : T ~ T

Thủy : KHÔNG!!!!!!!!!!!!!!!! EM THÀ BỊ CÚP TIỀN TIÊU VẶT CÒN HƠN NGỒI SÁT TÊN PÊ ĐÊ NÀY!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

* Vụt *

Tôi : Tội nghiệp Quỳnh đáng thương ghê.

Quỳnh Anh : Cái gì...

Thảo : Hì hì

.................còn.................

0
6 tháng 6 2019

tuổi thơ t từng bị dọa!

12 cung hoàng đạo khi bị bắt cóc : Bạch Dương (21/3 - 19/4): Bạch Dương thuộc mệnh hỏa, nên ai mà đụng đến thì chết chắc rồi. Cậu ấy rất liều lĩnh, ưa mạo hiểm và chẳng sợ ai cả. Nếu có bị bắt cóc, vừa bị trói Bạch Dương sẽ vừa nguyền rủa thách thức kẻ bắt mình. Tên bắt cóc sẽ có một quãng thời gian khổ sở với Bạch Dương đấy. Kim Ngưu (20/4- 20/5): "Anh ơi, em là trâu, nhà...
Đọc tiếp

12 cung hoàng đạo khi bị bắt cóc :

Bạch Dương (21/3 - 19/4): Bạch Dương thuộc mệnh hỏa, nên ai mà đụng đến thì chết chắc rồi. Cậu ấy rất liều lĩnh, ưa mạo hiểm và chẳng sợ ai cả. Nếu có bị bắt cóc, vừa bị trói Bạch Dương sẽ vừa nguyền rủa thách thức kẻ bắt mình. Tên bắt cóc sẽ có một quãng thời gian khổ sở với Bạch Dương đấy.

Kim Ngưu (20/4- 20/5): "Anh ơi, em là trâu, nhà em nghèo lắm, bắt cóc em không có tiền đâu", đó là điều Kim Ngưu sẽ ca cẩm với tên bắt cóc. Trâu là sư phụ than thở mà. Nếu bắt cóc cậu ấy về chắc tên bắt cóc buồn theo mà tự tử

Song Sinh (21/5 - 21/6): Song Sinh có cá tính và ưu phiêu lưu mạo hiểm. Con gái cung này có nhiều bạn khá giống con trai nữa. Nhiều Song Sinh có phản ứng mau lẹ và giỏi võ. Nếu bắt cóc Song Sinh bạn phải chuẩn bị tinh thần oánh nhau với cậu ấy đấy nha.

Cự Giải (22/6 - 22/7): Bất kể làm nam hay nữ Cự Giải đều sống rất gắn bó với gia đình, vì vậy nếu có hiểm nguy, cậu ấy sẽ cầu cứu người thân: "Ba ơi, mẹ ơi cứu con với".

Sư Tử (23/7 - 22/8): Sẽ không bao giờ tin là mình bị bắt cóc mà tưởng là mộng du. Tỉnh bơ đứng dậy mở cửa nhà tên bắt cóc đi về (làm gì có ai dám đụng đến thiếu gia Sư Tử chứ!)

Xử Nữ (23/8 - 22/9): "Anh ơi, kiếm sợi dây sạch sạch trói em được không?", "Anh ơi, quét dọn lại đi anh ơi"; "Cơm hộp chỗ kia bán ngon hơn anh ạ, bắt cóc cũng cần được cho ăn đàng hoàng chứ"... Xử nữ không cần biết mình bị làm sao, cứ phải sạch sẽ, gọn gàng là được.

Thiên Bình (23/9 - 22/10): Rất có khả năng thuyết phục người khác. "Anh trai à, nghề này không có lâu bền, lại còn không tốt. Hại người hại mình, cải tà quy chánh đi anh". Ôi, thế này thì tên bắt cóc cũng đau đầu vì nghe Thiên Bình giảng đạo mất!

Thần Nông (23/10 - 21/11): Thần Nông là người rất thông thái đó, luôn biết chọn hành động phù hợp với hoàn cảnh. Đầu tiên sẽ ngoan ngoãn vâng lời tên bắt cóc, rồi nhân lúc hắn ngủ say mà tìm cách thoát (đập hắn bất tỉnh rồi gọi điện cho cảnh sát).

Nhân Mã (22/11 - 21/12): Tính tình ham chơi, dù có bị bắt cóc thì đối với Nhân Mã cũng chỉ như chơi một trò chơi mạo hiểm.

Ma Kết (22/12 - 19/1): "Chú ơi, ngày mai con còn phải đi học nữa. Chú tha cho con về rồi chiều bắt lại được không chú." Ma Kết sống khá có kế hoạch và trách nhiệm, sẽ không vì chuyện cỏn con là bị bắt cóc mà bỏ học đâu.

Bảo Bình (20/1 - 18/2): "Tại sao anh lại bắt cóc em, tại sao lại trói em, anh là ai, anh con nhà ai, tại sao anh lại làm vậy...". Bắt cóc Bảo Bình thì có mà bị tra tấn đến chết bởi mấy câu hỏi mất.

Song Ngư (19/02 - 20/03): Sẽ tưởng tượng thành một tiểu thuyết lãng mạn và chờ thiên thần hộ mệnh của mình tới giải cứu (Song Ngư nữ). Tưởng tượng đến lúc mình có mặt trên tờ báo nào đó, và vô vàn những kết cục bi thảm đi kèm (Song Ngư nam).

~Cái này không biết đúng không nhưng nó hay ha!~

2
11 tháng 7 2019

Nghe có vẻ khá đúng

11 tháng 7 2019

cảm ơn! ^^