K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

17 tháng 10 2018

Đến với Lê Lợi và nghĩa quân Lam Sơn, gươm thần đã phát huy sức mạnh thần kì của mình. Từ khi có gươm thần, nhuệ khí của nghĩa quân ngày một tăng cao. Sức mạnh của gươm thần làm cho quân Minh bạt vía. Từ bị động và nhiều lần thua trận, nghĩa quân chủ động đi tìm giặc đánh và đã chiến thắng giòn giã, đuổi hẳn quân Minh về nước.Đất nước đã thanh bình, Long Quân cho Rùa Vàng lên đòi lại gươm. Khi ấy Lê Lợi đang dạo chơi trên hồ Tả Vọng, Rùa Vàng nhô lên, lưỡi gươm đeo bên mình Lô Lợi động đậy. Rùa Vàng nói: "Xin bệ hạ hoàn gươm lại cho Long Quân". Vua rút gươm nâng về phía Rùa Vàng, Rùa Vàng ngậm lấy và lặn xuống nước.Là một "nhân vật" đặc biệt trong truyền thuyết nổi tiếng của văn học nước nhà song gươm thần thực sự mang những ý nghĩa sâu sắc, thấm thía.

B

 Chiều hôm trước , thằng Chiến thất thiểu cắp cặp đi về .Trông dáng nó đến là tội nghiệp . Ánh nắng chiều tà đùa nghịch qua từng kẽ lá xum xuê , kéo cái bóng liêu xiêu của nó xuống. Cả xóm ko ai biết nó đang buồn cái gì .Chả là sáng nay nó đến sớm nhất để trực nhật. thường ngày ai cũng biết cu cậu rất lâu châu nên sợ cậu sẽ làm hỏng tài sản của lớp . Và, điều ai cũng lo sợ ấy đă xảy ra .Thằng Chiến mới nhận được tiền tiêu vặt tháng naỳ nên yêu đời cũng phải thôi. Sáng , thấy nó như thế ai chẳng thấy vui.cậu quyết định sẽ trực nhật lơps thật sạch để được cô giáo khen . cu cậu cầm cái chổi quơ đi quơ lại , mãi mà không quét đc mạng nhện, bực quá ,cậu hất chổi lên. Ai dè trúng cái lọ hoa mới mua của lớp. kể ra cũng tội nghiệp ,mặt lúc thì hồng , lúc thì đỏ ,giờ lai chuyển thành xanh.Đêm , Chiến trằn trọc mãi không ngủ được . Trong cặp đầy mảnh vỡ của lọ hoa. Sáng hôm sau, cậu đợi đến tiết của cô giáo chủ nhiệm rồi lấy hết cam đảm, tiến lên phía trc,vài cặp mawtsnhinf theo cậu.Chiến nói thật to , hật dõng dạc :"em xin lỗi cô vì làm vỡ bình hoa của lớp ạ!"-cậu cầm chiếc túi bóng đựng đầy mảnh vỡ . Cô giáo mỉm cười , xoa đầu Chiến , không quên lời khen :"em thật dũng cảm ". Nụ cười của cô hiện rõ niềm vui vô bờ bến.Có lẽ là vì Chiến đã học được cách nhận lỗi.

17 tháng 10 2018

vào một ngày đẹp trời, rùa vàng ngoi lên bảo Lê Lợi:"Trả kiếm đây !"Lê Lợi trả kiếm.Rùa mang kiếm xuống

-Hết-

5 tháng 11 2016

ko chép mạng ko ai lm

30 tháng 11 2016

1.một em bé hờn dỗi vì một lí do nào đo

Bài làm

hôm nay mẹ hứa với em Mình là mẹ sẽ cho em Mình đi chơi,nhưng do công việc của mẹ bận quá nên mẹ đã thất hứa với em Minh .Nên Minh đã dỗi mẹ,mặc cho mẹ dỗ đến bao nhiêu thì Minh cũng không chịu nín , thấy bé Minh khóc con mèo mướp nằm vào chân của Minh''meo!meo!...'.bé Minh tưởng mèo con 'lêu!lêu!..''bé. .đang tức bé minh hất mạnh con meo ra méo giật mình vô tình mèo mướp văng đúng vào chỗ con mực đang ngủ mực ta bừng tỉnh dậy ''gừ !gừ..''hai con đánh nhau xù lông lên .tự nhiên bé Mnh bbật cười thành tiếng

17 tháng 11 2017

a) hôm ấy , Minh và Nhi đã tự nhânj lỗi của mk trước lớp vì 2 bạn đã có hàn vi trốn học . vào giờ ra chơi hôm ấy , MInh nói với NHi ; " làn bên có gánh xiếc hay lắm ! Hay là mk đi xem đi " . NHắc đến xiếc thì NHi rất hào hứng vì chưa lần nào đc đi xem xiếc . NHi nói ; " Ừ dc , nhưng đi bằng cách nào cổng trường đã khóa rồi . " . MInh nói tiếp ; ' Tớ bt một khe hở ở trường . chúng mk có thể chui qua đó ' . NHi nói lại ' Ừ ! nhanh lên sắp vào  hoạc rồi . THế là MInh và NHi đến chỗ khe hở . NHi  chui qua trước , sau đó đến MInh chui qua . Bỗng nhiên , bác bảo vệ nắm lấy chân MInh nói ; " cậu nào đây ! trốn học hả ! '' . nói xong , bác bảo vệ kéo MInh ra và NHi nũng từ cái lỗ chui ra , KHông thấy hs lớp mk , cô đi tìm và chứng kiến dc cảnh đó . Cô lại gần , phủi cát bụi trên người MInh và NHi và đưa 2 bn về lớp . Về tới lớp , cô nghiêm giọng hỏi ; '' TỪ này các e conf dám trốn học đi chơi k ? '' . MInh và NHI đồng loạt trả lời : '' THưa cô k ạ ! chúng e xin lỗi cô " . sau đó , cô cho 2 bn về chỗ và tiếp tục tiết học

30 tháng 10 2017

Chỉ trong vòng mười phút, Em bị hai cú sốc.

Là người đàn ông, nghĩa là một sinh vật kiêu ngạo. Em muốn làm chủ cuộc đời mình, thế mà anh chàng bán kem dám xía vào công việc của Em. Hắn lắc chuông leng keng, ngay trước cổng nhà Em. Khoát tay ra lệnh cho hắn đi chỗ khác, thì hắn lờ đi như không biết. Vì hắn lì mà bé Hằng đòi ăn kem. Vì hắn mà gia đình Em gặp rắc rối.

Hằng là con của Em. Em yêu nó hơn chính bản thân mình, vì người cha nào mà chẳng yêu con. Thế mà mẹ Em lại la mắng Em là không biết thương con. Em là người trí thức, Em biết chọn cho con mình một đường lối giáo dục chân chính, thế mà mẹ Em lại chê là trứng khôn hơn vịt. Chính mẹ em mới là người thương cháu một cách mù quáng. Chạu hư tại bà là thế. Sau này khi cháu hư thì bà đã khuất. Nỗi đau ấy sẽ chụp lên vợ chồng Em, mẹ Em nào có biết. Oan khiên biết dường nào!

Em tự hỏi: Phải làm gì để lập lại trật tự trong cái gia đình bé nhỏ này?

Tôi đồng ý với Em rằng bé Hằng lên hai tuổi, tức là bé bắt đầu bước vào một khúc ngoặt mới của tiến trình giáo dục. Tuổi lên hai thì hay hờn dỗi. Hờn dỗi để đấu tranh đòi quyền được nuông chiều, một quyền lợi, mà dường như cha mẹ sắp rút lại để trao cho em của bé. Từ giờ phút này cha mẹ chỉ chiều chuộng bé một cách hữu lý và hữu tình và phải biết nóikhông với những đòi hỏi không chính đáng. Hôm naykhông biết nói không với bé, thì sau này bé sẽ mãi mãi nói không với cha mẹ.

Đúng như mẹ nói: bé càng khóc hụt hơi thì cảnh bổ phổi, vì chỉ khi đó bé mới tống hết khí cặn ra khỏi phổi, để đón nhận không khí mới. Mẹ Em thuộc thế hệ chỉ biết giáo dục theo truyền thống và tình cảm. Những tiến bộ khoa học về ngành tâm lý giáo dục chỉ là chuyện xa lạ đối với mẹ Em. Xin Em hiểu và thông cảm với mẹ. Nhưng Em cũng phải biết nói không với mẹ trong lãnh vực này.

Tôi chia sẻ với Em trước cảnh bé Hằng đang đứng về phe đối lập của Em. Bé được bà nội bênh vực và nuông chiều. Bé đang lắng nghe tiếng nói của bà nội nửa như đùa, nửa như thật; nửa như chua chua, nửa như ngòn ngọt: “Con theo nội, nội cho con ăn. Con đừng theo cha con nữa, cha con khó quá à! Con hun nội một miếng coi…”

mình không chắc lắm